|
ĐEM THỦ PHẠM RA TOÀ:
KHẢ THI HAY BẤT KHẢ THI
Lê Phong
(đài phát thanh Việt Nam Tự Do)
Việt Nam dưới thời Pháp thuộc
khi nói đến đi kiện nhà nước thực dân, mĩa mai trong nhân gian ta đă có câu "con
kiến kiện củ khoai", để ngụ ư nói rằng con kiến "dân đen" quá nhỏ không thể kiện
nổi "củ khoai" thực dân lớn quá, nhằm diễn tả âm thầm nỗi niềm đau đớn của thân
phận nô lệ nhược tiểu. Đến thời Cộng Sản, khi nói đến đi kiện nhà nước Cộng Sản
th́ câu nói "con kiến kiện củ khoai" th́ không ai c̣n nghe nhắc đến nữa, v́ đối
với Cộng Sản đi kiện đồng nghĩa với đi tù hay đi vào cơi chết. Linh mục Nguyễn
Văn Lư cũng v́ biết rơ như thế, nên khi bị đem ra trước cái gọi là "toà án nhân
dân" của Cộng Sản, Linh mục Lư ngồi yên nhắm mắt lại coi như không có việc ǵ
xảy ra, sẵn sàng chờ đợi Cộng Sản đưa Linh mục vào tù và b́nh thản nhận lănh án
tù tiền chế 15 năm. Theo như thế th́ phải hiểu rằng dưới thời thực dân con kiến
c̣n có củ khoai mà kiện, c̣n dưới thời Cộng Sản khoai không có th́ t́m đâu ra
kiến để mà "kiện củ khoai". Bởi vậy khi đ̣i kiện Cộng Sản mà có người cho rằng
đó là "kiện củ khoai" giống như dưới thời thực dân th́ đó là những nguời vẫn c̣n
đề cao Cộng Sản.
Lại nữa, khi nói đến chuyện
kiện tụng th́ phải nói đến luật pháp, nói đến luật pháp th́ phải nói đến quốc
gia trọng pháp luật. Tuy nhiên luật pháp lại rất linh động, có những điều luật
pháp đúng ở nơi này nhưng lại không đúng ở nơi kia. Hơn thế, khi diễn giải luật
cũng c̣n tùy ở người hiểu luật, đó là chưa kể đến yếu tố thời thế có thể làm
thay đổi quan niệm của nhà làm luật. Cứ nh́n vào vụ kiện giữa hai ứng cử viên
tổng thống Hoa Kỳ, đó là ông George W. Bush và ông Al Gore, của một đất nước
siêu cường như Mỹ chúng ta cũng thấy rơ được điều này. Luật quốc gia c̣n như thế
th́ luật quốc tế c̣n phức tạp đến đâu. Vậy th́ lấy ǵ mà khư khư nói rằng phải
như thế này th́ mới khả thi, c̣n như thế kia th́ bất khả thi. Ṭa án Quốc tế The
Hague hiện đang xét xử Milosevic, không phải là Ṭa án Quốc tế duy nhất trên thế
giới này. Trước khi có Hiệp Ước Rome vừa được 66 nước kư kết vào ngày 7 tháng 5
vừa qua, nhằm thành lập Ṭa án Quốc tế H́nh Sự thường trực, thế giới đă có nhiều
ṭa h́nh sự như Ṭa Nuremberg được thiết lập vào 10/1945 tại Đức để xét xử tội
phạm chiến tranh Đức Quốc Xă, và Ṭa Tokyo được thiết lập vào tháng Giêng năm
1946 để xét xử tội phạm chiến tranh quân phiệt Nhật Bản. Ngoài ra c̣n có Ṭa
Quốc tế thiết lập tại Phi Luật Tân, Úc Đại Lợi sau Đệ Nhị Thế chiến để xét xử
các tội phạm chiến tranh nói chung ở Đông Nam Á, khiến có kẻ bị xử giảo hay xử
bắn. Và những năm gần đây, Ṭa án Quốc tế c̣n được thiết lập hay dự định thiết
lập tại Thuỵ Sĩ, tại Cam Bốt, tại Lào, tại Tanizia... và có ai có thể loại bỏ
trường hợp là một Ṭa án Quốc tế khác nữa sẽ được thành lập tại Việt Nam. Ṭa
Nuremberg, Toà Tokyo, The Hague... tuy danh xưng có khác nhưng mục đích cũng chỉ
là một, đó là mục đích xét xử tội ác nói chung, gồm tội ác giết người cướp của
dù núp dưới bất cứ h́nh thức nào, được các nhà làm luật chi tiết hóa như tội ác
chiến tranh, tội diệt chủng, tội ác chống nhân loại. Và từ dó lại được chi tiết
hóa hơn nữa như tội đày đọa và nô lệ con người, tội kỳ thị và tiêu diệt tôn
giáo, tội khủng bố và ám hại thường dân, tội hành hạ và ngược đăi tù binh, tội
rửa tiền bằng hối lộ tham những, tội gián điệp và thủ tiêu đối lập...
Nói chung người thưa kiện có
nhiều cửa ngỏ và phương thức để khởi tố những kẻ gây ra tội ác, mà Cộng Sản Việt
Nam là một trong số những kẻ phạm tội, nếu kể hết ra th́ cũng không kém những kẻ
gây ra tội ác nổi tiếng như Milosevic, Polpot. Và nếu xét sâu vào bản chất th́
từ Hồ Chí Minh cho đến Nông Đức Mạnh và đồng bọn, nguyên nhân và cứu cánh gây ra
tội ác của bọn Cộng Sản Việt Nam cũng đâu khác ǵ Lê-nin, Stalin, Mao Trạch
Đông, Hitler. Milosevic phát động ba cuộc chiến giết hại 300 chính khách đối
lập, và lưu đày 800,000 người dân Albania. Milosevic bị hạ bệ và xộ khám tại The
Hague. Hồ Chí Minh và bọn Cộng Sản Việt Nam cũng đă phát động ba cuộc chiến
tranh. Thứ nhất từ năm 1946 đến 1954, thứ hai từ năm 1960 đến 1975, thứ ba từ
năm 1975 cho đến nay... với những tội ác trả thù và ám hại, bằng cách giết chết
dần ṃn gần một triệu dân quân cán chính VNCH tại gần 150 trại tù trên toàn lănh
thổ Việt Nam. Trong ba cuộc chiến này, Cộng Sản Việt Nam đă giết vào khoảng ba
triệu nạn nhân đếm được xác, đó là chưa kể số người bị Cộng Sản thủ tiêu từ năm
1930, là năm Hồ Chí Minh thành lập Đảng Cộng Sản Đông Dương, cho đến nay. Nhất
là từ tháng Tư năm 1975, Cộng Sản Việt Nam đă cướp đất, cướp tiền không biết bao
nhiêu mà kể của nhân dân trên cả nước. Xem thế th́, nếu đem so với Hồ Chí Minh
và đồng bọn th́ tội của Milosevic có đáng ǵ. Thế mà, Milosevic đă đền tội, c̣n
bọn Cộng Sản Việt Nam vẫn chưa hề hấn ǵ. Đó là bất xứng và bất công!
Riêng Toà H́nh Sự Quốc tế do
Hiệp Ước Rome thiết lập trong những ngày gần đây, tuy không chủ trương hồi tố kể
từ ngày 1 tháng Bảy năm 2002 trở về trước, nhưng đối với bọn Cộng Sản hay quân
phiệt đang cai trị th́ kể từ 1/7/2002 trở về sau cũng không làm tan biến cơ hội
để đem bọn này ra Ṭa, đặc biệt là theo hiệp ước Rome, nếu v́ lư do nào đó mà
một quốc gia không thể và không muốn truy tố một hay nhiều cá nhân phạm tội, th́
Ṭa án sẽ đứng ra tổ chức và thụ lư các vụ kiện. Lư do được hiệp ước Rome giải
thích khi thành lập Ṭa H́nh Sự Quốc tế là cục diện chiến tranh đă thay đổi
trong ṿng 50 năm qua, trong đó có 86 triệu con người đă bị sát hại trong 250
cuộc tranh chấp trên toàn thế giới. Ngoài ra hiệp ước Rome cũng ghi nhận Ṭa án
này đă thành h́nh là do sự thúc đẩy của một ngàn tổ chức quốc tế, trong số có
các tổ chức bảo vệ nhân quyền trên toàn thế giới, là những mũi dùi đi tiên
phong, và tất nhiên trong số này phải kể đến tổ chức Bảo Vệ Quyền Làm Người của
ông Vơ Văn Ái. Hơn một lần ông Vơ Văn Ái đă tố cáo tội ác của Cộng Sản Việt Nam
tại Liên Hiệp Quốc và tại các trung tâm quyền lực quốc tế, mà Nghị Hội Âu Châu
được coi như là băi đáp thường xuyên của ông, mỗi khi có biến cố đàn áp nhân
quyền tại Việt Nam.
Trên mặt lư thuyết th́ Toà
không hồi tố, nhưng trên mặt thực tế th́ ai cũng thấy rằng quá khứ hiện tại và
tương lai, thời gian gắn liền với nhau như bóng với h́nh trong một không gian vô
tận. Hiệp ước Rome nêu lên điều khoản bất hồi tố, cũng chỉ để vạch ra một con
đường rộng răi cho các quốc gia dể dàng phê chuẩn, nhằm kết nạp thêm các thành
viên, làm cho phạm vi hoạt động của Ṭa có thể mở rộng đến mọi quốc gia trên
trái đất này. Sau hết có một vấn đề then chốt nếu không được nêu ra ở đây, th́
không ai nhận định được hiệu lực của Ṭa án này như thế nào? Đó là câu hỏi ai
kiện và kiện ai. Đối tượng để "kiện ai" của dân Việt chính là bọn cầm quyền Cộng
Sản Việt Nam, nhờ tội ác và tham nhũng mà vốn liếng của bọn này đă lên đến bạc
tỷ. Và ai kiện, đó phải là nạn nhân đang bị Cộng Sản đày đọa tại Việt Nam, và là
những người v́ hiểm hoạ Cộng Sản nên phải bỏ nước ra đi, mà mốc thời gian ngày 1
tháng Bảy vẫn dư thừa bằng chứng để lôi chúng ra Ṭa. Phải có tiếng kêu th́ mới
có người nghe!
Toà án H́nh Sự Quốc tế phát
sinh từ Rome chỉ mới xây lên một cái khung, chắc chắn rồi đây sẽ có những tu
chính án để đáp ứng những khám phá mới và hoàn cảnh mới. Danh nhân ta có câu:
"Đường đi khó không khó v́ ngăn sông cách núi, mà khó v́ ḷng người sợ núi e
sông". Việc đem Cộng Sản Việt Nam ra Ṭa án Quốc tế có nhiều góp ư, trên diễn
đàn này hơn một lần Luật sư Nguyễn Hữu Thống, Luật sư Nguyên Văn Chính, Luật sư
Nguyễn Thành đă cho rằng thắng hay thua kiện cũng chỉ là DIỆN, c̣n ĐIỂM mới gọi
là cốt lơi của vấn đề. Điểm ở đây là mục tiêu chúng ta nhắm bắn, nhằm đem bọn
Cộng Sản ra Ṭa hay tạo một dư luận để lột mặt nạ bọn chúng trước công luận. Có
tội th́ phải đền tội. Cộng Sản có tội cướp của giết người th́ Cộng Sản sẽ phải
đền tội. Bạch thư gần 400 trang của Hội Quốc Tế Bảo Vệ Nhân Quyền vừa được ấn
hành là bằng chứng tốt nhất để bổ túc hồ sơ kiện Cộng Sản Việt Nam. Có những
chính khách Hoa Kỳ cho rằng chỉ cần đem boat people ra làm nhân chứng th́ cũng
đủ buộc tội Cộng Sản Việt Nam. Đặc biệt nhất là trong những ngày gần đây, dân
chúng tại Anh quốc đă biểu t́nh đ̣i vạch mặt Henry Kissingger, là thủ phạm chính
tiếp tay cho tội ác của Cộng Sản Việt Nam, là mồi lửa chăm thêm ng̣i cho cuộc
tranh đấu của người Việt chúng ta. Trong những ngày gần đây, Kissinger đă bị lôi
lên màn ảnh truyền h́nh Mỹ, để nghe các lời phỏng vấn có nội dung như những lời
buộc tội. Kissinger lúng túng, lúc quên lúc nhớ, lúc nhận tội, lúc gỡ tội, lúc
đổ tội cho thời gian đă làm mờ đi những thực hư của quá khứ. Thế th́ ngay trong
hiện tại Kissinger có thấy được các tệ đoan xă hội đang xé nát sức sống của dân
tộc Việt Nam, một phần cũng v́ những lỗi lầm của những cuộc đi đêm với Cộng Sản,
do chính ông ta gây ra hay không?
Người Anh, người Mỹ biết tố cáo
tội ác Cộng Sản, muốn đem Cộng Sản Việt Nam ra Ṭa án H́nh Sự Quốc tế ở bất cứ
nơi nào và bất cứ hoàn cảnh nào. Thế mà chỉ có dân ta cho đó là điều "vô khả
thi". Cũng may con số này chỉ có vài người, có tên mà không có tuổi, có miệng
lớn nhưng lại bụng rỗng, ngây thơ và ngơ ngác như nai rừng. Thật đáng tội nghiệp
và đáng được khoan dung, nếu họ không phải là những tên cán bộ Cộng Sản!
|
|