.............................
· Cao Manh Nhan
· Cao The Dung
· Chau Chuong
· Chu Tan
· Dang Phuc Nguyen
· Dang Van Thien
· Do Thanh Trung
· Duong Dai Hai
· Ha The Ruyet
· Ha Vien
· Hoang Huu Tin
· Hoang Van Minh
· Huynh Ba Phung
· Kim Phuong
· Lam Nguon Tanh
· Le Quang Thai
· Le Thuong
· Linh Quang Vien
· Ly Truong Tran
· Ngo Trong Anh
· Nguyen An Hiep
· Nguyen Dai Ngu
· Nguyen Hoai Nam
· Nguyen Hoang Son
· Nguyen Hong Linh
· Nguyen Huu Duc
· Nguyen Huy Dau
· Nguyen Khac Chinh
· Nguyen Ngoc Diep
· Nguyen Phu Cam
· Nguyen Sao Dap
· Nguyen Son Ha
· Nguyen Thi Hoang Oanh
· Nguyen Trung Truc
· Nguyen Van Don
· Nguyen Van Si
· Phan Phat Huon
· Phan Thanh Nhan
· Phan Van Thinh
· Phung Ngoc An
· Sinh Cam Minh
· Thich Giac Luong
· Thich Tue Uy

· Tieu Su Lanh Dao (Tan Noi Cac)

· Ton That Dinh
· Tran Kham
· Tran Thanh Cac
· Tran Thanh Hai
· Tran Van Son
· Truong Minh Rang
· Truong Ngoc Thu
· Vu Truc
 

• Sinh ngày 1 tháng 10 năm 1949 tại xã Cát Thắng, huyện Phù Cát, tỉnh Bình Ðịnh. Thân phụ là cụ Nguyễn Nhiên, một đảng viên Việt Nam Quốc Dân Ðảng và thâm mẫu là cụ bà Lê Thị Khế.

• Từ lúc lên 3 tuổi, gia đình ông dời về sống tại số 239 đường Phương Sài, thành phố Nha Trang. Tại đây, lớn lên ông theo học tại trường Trung Học Võ Tánh.

• Năm 1968 về Saì Gòn theo học trưởng Ðại Học Phú Thọ và tốt nghiệp Kỹ Sư năm 1972.

• Ông được học bổng của Hoa Kỳ tài trợ suốt thời gian ăn học tại Sài Gòn. Khi ra trường được đưa về làm việc cho hãng RMK tại đèo Rù Rì, tỉnh Khánh Hòa.

• Năm 1974, ông lập gia đình với bà Bùi Thị Bích Vân và có 4 con trai.

• Tháng 10 năm 1972, ông được Hoa Kỳ đưa đi huấn luyện khóa đặc biệt tại Mã Lai và về Việt Nam hoạt động trong một số công tác đặc biệt.

• Ngày 30/4/1975, sau khi Miền Nam rơi vào tay Cộng Sản, dù được cơ quan đặc biệt của Hoa Kỳ yêu cầu rời nước nhưng ông đã quyết định ở lại Việt Nam dùng bí danh Nguyễn Hoàng Dân để cùng với một số thanh niên và các quân nhân VNCH thành lập tổ chức kháng Cộng, Bảo Long Phục Quốc, hoạt động tại các tỉnh duyên hải Miền Trung, tại Cao Nguyên Trung Phần và tại Miền Tây Việt Nam từ năm 1975 đến 1982.

• Tháng 12 năm 1975, ông bị CSVN bắt tại Nha Trang và đưa đi “cải tạo” tai Trại A 40 ở Rọc Muồng, tỉnh Khánh Hòa. Tháng 5 năm 1976, ông vượt trại lần thứ nhất, trốn về tiếp tục hoạt động kháng chiến tại Sài Gòn.

• Tháng 2 năm 1978, ông bị CSVN bắt lần thứ hai tại Quận 8 Sài Gòn và đưa về giam tại nhà giam Công An CSVN Quận 8 Saì Gòn. Ông tự uống kem đánh răng tự sát và đựợc công an CS đưa vào bệnh viện An Ðông để cấp cứu. Tại đây ông được các thành viên Bảo Long Phục Quốc giải thoát và di chuyển về thị xã Ðà Lạt.

• Năm 1979, ông trở lại Sài Gòn hoạt động rồi bị CSVN bắt lần thứ ba ngày 21 tháng 4 năm 1980, chúng đưa ông giam tại số 134 đường Xô Viết Nghệ Tỉnh, Sài Gòn. Tại đây, ông vượt ngục lần thứ ba, trở về Qui Nhơn tái hoạt động.

• Tháng 8 năm 1981, ông bị CSVN bắt lần thứ tư tại huyện An Nhơn và giam tại nhà tù Qui Nhơn, tỉnh Bình Ðịnh. Trong lúc chuyển tù từ Qui Nhơn về Sài Gòn bằng tàu lửa, ông đã nhảy tàu vượt thoát (lần thứ tư) và di chuyển đến thị xã Ðoàn Kết, tỉnh Kontum tái tục hoạt động trong tổ chức Bảo Long, gồm có cả bộ phận kháng chiến Fulro.

• Năm 1982 vì tình trạng kiệt quệ nguồn tiếp tế, tổ chức Bảo Long Phục Quốc quyết định ngừng hoạt động, lui vào bóng tối và đề cử ông vượt biển ra nước ngoài để liên kết với các lực lượng chống Cộng hải ngoại.

• Tháng 10 năm 1982, ông Nguyễn Hữu Chánh vượt biển đến Subic Bay, Phi Luật Tân và được chuyển đến trại tỵ nạn tại Bataan.

• Năm 1983 gia nhập Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam và nhận trách vụ Thành Bộ Trưởng Bataan (tại Phi Luật Tân).

• Năm 1985 rời trại đi định cư tại California, Hoa Kỳ hành nghề Landscaping và mở công ty xây cất Vinameco Contruction Company - Công ty xây cất qui mô của người Việt Nam lần đầu tiên tại Hoa Kỳ, với hàng trăm công nhân xây dựng.

• 1989 giải tán công ty Vinameco, cùng với ông Nguyễn Phước Liên Thành (cháu đích tôn của Kỳ Ngoại Hầu Cường Ðể) và tổ chức Hoàng Gia Việt Nam đến nước Vanuatu (một đảo quốc trong Thái Bình Dương) để vận động nước này dành một đảo định cư người tỵ nạn Việt Nam ở các trại vùng Ðông Nam Á, lúc đó đang có chính sách trả người tỵ nạn về Việt Nam. Tuy nhiên kế hoạch định cư không thành vì chính phủ đương nhiệm Vanuatu bị đảo chính.

• Năm 1990, ông trở lại Hoa Kỳ:
- Thành lập Trung Tâm Y Tế Nhân Hòa, gồm nhiều y sĩ, bác sĩ Ðông và Tây y để phục vụ miễn phí cho đồng bào.
- Thành lập Trường Pacific Technical School nhằm huấn nghệ cho một số đồng bào HO vừa đến Hoa Kỳ.
- Thành lập Tổng Liên Ðoàn Xây Dựng Kiến Thiết Việt Nam Tự Do, quan hệ mật thiết với Tổng Liên Ðoàn Lao Ðộng Hoa Kỳ (AFL-CIO)

• Năm 1991 cùng với 17 đảng phái thành lập Hội Ðồng Liên Hiệp Quốc Dân, trong đó gồm nhiều lãnh tụ và nhân sĩ cách mạng nhằm mục đích hình thành một tổng lực đẩy mạnh công cuộc đấu tranh để giải thể chế độ CSVN.

• Tháng 4 năm 1992, trong một lễ tuyên thệ bí mật, ông nhận lãnh trách nhiệm với Hội Ðồng Liên Hiệp Quốc Dân hướng dẩn một phái đoàn chuyên gia hổn hợp Việt-Mỹ, dùng vỏ bọc là các chương trình nhân đạo: Vinamoto, Nghiên cứu chất độc màu da cam và tìm tù nhân Mỹ mất tích (MIA) để xâm nhập Việt Nam qua đường chính thức để tổ chức lại mạng lưới cơ sở Bảo Long Phục Quốc và móc nối các thành phần, lực lượng phản kháng trong lòng chế độ Hà Nội.

• Tháng 2 năm 1993, bị CSVN phát giác, ông cùng với một số chiến hữu vượt biên giới sang Campuchia. Tại đây, ông đứng ra thành lập:
- Trường Pacific Teachnical School: Huấn nghệ cho đồng bào Việt Nam tại Nam Vang.
- Tổ Chức Cựu Chiến Binh (BRAVO): Tìm tù nhân Mỹ mất tích.
- Công ty xây dựng VINAMOTO - Campuchia
- Xuất bản tờ “Tự Do”, báo Việt ngữ đầu tiên tại Campuchia.
Ðồng thời công khai liên kết chặc chẻ với lực lượng Kháng Chiến Hoàng Gia Campuchia (FUNCIFEC) nhằm chuẩn bị cho thế chiếc lược kháng chiến sau này.

• Ngày 30/4/1995, trước khi chính quyền Hoa Kỳ công bố việc bang giao với CSVN, ông và các chiến hữu làm Lễ Công Bố Thành Lập Chính Phủ Cách Mạng Việt Nam Tự Do tại huyện Sa Thầy, biên giới Việt - Miên. Vị Thủ Tướng Chính Phủ là một Trung Ttá VNCH trong quốc nội, xữ dụng bí danh Nguyễn Hoàng Dân (là bí danh mà ông Nguyễn Hữu Chánh từng lãnh đạo tổ chức Bảo Long Phục Quốc). Ông Nguyễn Hữu Chánh được đề cử giữ chức vụ Tổng Thư Ký Hội Ðồng Ðiều Hợp Trung Ương Chính Phủ Cách Mạng Việt Nam Tự Do, đặc trách điều phối mọi hoạt động của Chính Phủ tại hải ngoại.

• Năm 1976, ông cùng với các Chiến hữu trong thành phần lãnh đạo Chính Phủ đi vận động khắp các công đồng người Việt tỵ nạn, từ Âu sang Úc, từ các tiểu bang Hoa Kỳ đến Canada để hình thành các cơ sở Hội Ðồng Ðại Biểu Chính Phủ Cách Mạng Việt Nam Tự Do.

• Ngày 25, 26, 27 tháng 01 năm 1997, tổ chức Ðại Hội Chính Nghĩa chính thức ra mắt thành phần Nội Các Chính Phủ Cách Mạng Việt Nam Tự Do tại Nam California, với hơn 3000 đồng bào tham dự. Ông được Ðại Hội công cử là Tổng Tư Lệnh Chiến Dịch Hòa Bình của Chính Phủ Cách Mạng Việt Nam Tự Do.
Sau đó rời Hoa Kỳ, ông trở lại Biên Thùy Ðông Dương để xây dựng các căn cứ kháng chiến KC. 701, KC. 702, KC. 710 để huấn luyện cán bộ chính trị xâm nhập Việt Nam.

• Ngày 15/8/1997 thành lập Liên Ðảng Việt Nam Tự Do.

• Ngày 30/4/1998: Tổ chức Ðại Hội Biên Thùy tại căn cứ KC.702 (vùng Free zone giữa biên giới hai nước Thái và Campuchia) với hơn 100 Ðại Biểu hải ngoại và gần 300 Ðại Biểu Quốc Nội. CSVN bất chấp công pháp quốc tế tấn công vào Ðại Hội, gây tử thương 4 kháng chiến quân.
Ông bị chính phủ Thái Lan trục xuất về Hoa Kỳ ngày 26/6/1998.

• Ngày 18 tháng 01 năm 1999, ông lên đài phát thanh Việt Nam Tự Do kêu gọi đồng bào cùng với ông ra hiện trường biểu tình phản đối Trần Trường treo cờ CSVN tại khu phố Bolsa. Sáng hôm sau ông trở lại Ðông Dương với một bộ phận Biệt Ðoàn Cảm Tử Bảo Long xâm nhập về Việt Nam để mở chiến dịch rãi truyền đơn, thả cờ vàng 3 sọc đỏ tại Sài Gòn, Biên Hòa, Nha Trang, Mỹ Tho và Cần Thơ. Trong đó có kế hoạch đánh bom phá hủy các tượng Hồ Chí Minh tại Sài Gòn và Cân Thơ.
Khi trở ra, xâm nhập vào Thái Lan bằng đường bộ ông bị Thái Lan bắt giữ ngày 6 tháng 5 năm 1999. Do sự can thiệp của các Thượng Nghị Sĩ Hoa Kỳ: John Mc Cain, Bob Smith và bà ngoại trưởng Albright ông được Thái Lan trả tự do về lại Hoa Kỳ ngày 26 tháng 6 năm 1999.

• 15/8/1999: Thành lập Tổng Ðoàn Thanh Niên Việt Nam Tự Do và Ðài Phát Thanh Việt Nam Tự Do (Chương trình phát về quốc nội).

• Ngày 30 tháng 4 năm 2000, trong Ðại Hội Liên Ðảng, ông được đảng bầu làm Chủ Tịch Liên Ðảng Việt Nam Tự Do.

• Ngày 15 tháng 8 năm 2000, ông từ nhiệm và bàn giao chức vụ Tổng Tư Lệnh Chiến Dịch Hòa Bình cho Ðại Tướng Linh Quang Viên và bí mật trở lại Thái Lan rồi xâm nhập về Việt Nam lần thứ ba để liên lạc, móc nối liên kết thành lập Mặt Trận Dân Tộc Tự Quyết trong nội địa Việt Nam, gồm 14 tổ chức, đảng phái, các lực lượng Cộng Sản phản tỉnh và các lực lượng tôn giáo để chuẩn bị chiến dịch Hòa Bình phát động tại Việt Nam dự trù vào tháng 4 năm 2001.

• Ngày 20 tháng 6 năm 2001, sau khi rời Việt Nam về Hoa Kỳ, ông tiếp tục đi đến các nước Phi Luật Tân, Nam Dương, Mã Lai, Lào và Ðài Loan và trở lại Thái lần thứ tư để vận động và xây dựng mạng lưới tài chính cho tổ chức nhằm đáp ứng nhu cầu phương tiện cho chiến dịch sắp tới. Ngay lúc đó tại Hoa Kỳ, ông Hoàng Duy Hùng với sự cộng tác của Ðài phát thanh Sống Trên Ðất Mỹ tại miền Nam California đã lợi dụng Nhóm Sự Thật mở mặt trận truyền thông đánh phá cá nhân ông và CPCM/VNTD một cách liên tục và ráo riết và yêu cầu ông phải trở về Hoa Kỳ trong một Diễn Ðàn Công Luận do nhóm này đứng ra tổ chức.

• Ngày 24 tháng 6 năm 2001, để giải tỏa sự hoang mang của đồng bào, bó buộc ông đành trở về Hoa Kỳ và đứng ra tổ chức Diễn Ðàn Công Luận tại Anaheim Convention Center, trước sự có mặt của nhóm ông Hoàng Duy Hùng và sự chứng kiến của hơn 2000 đồng bào ông đã trình bày, bạch hóa và giải tỏa toàn bộ sự thật về công cuộc chiến đấu của ông và của CPCM/VNTD.

• Ngày 30 tháng 6 năm 2002 tại Anaheim Convention Center, miền Nam California, Hoa Kỳ khai diễn Hội Nghị Liên Minh Dân Tộc Việt Nam để truy tố CSVN ra trước tòa án quốc tế đã chuyển biến trở thành Quốc Dân Ðại Hội, với gần 7000 đồng bào tham dự đã đồng thanh suy cử ông trong chức vụ Thủ Tướng Chính Phủ Lâm Thời Việt Nam Tự Do với trách nhiệm tiến hành việc lập thủ tục truy tố CSVN và lãnh đạo công cuộc đấu tranh giải thể CSVN.